Bạch Công Tử, tay chơi bậc nhất trời Nam

Người gửi: Thanh Trắc Nguyễn Văn (trang riêng)
Ngày gửi: 05h:49' 31-03-2014
Dung lượng: 48.8 KB
Số lượt tải: 0
Mô tả:
Ăn chơi nhất xứ Nam Kỳ những năm 1920 -1930 phải kể đến hai nhân vật nổi đình nổi đám là Hắc Công Tử và Bạch Công Tử.
Nhưng trong khi Hắc Công Tử vẫn duy trì được cuộc sống phong lưu xa hoa cho tới lúc chết, chỉ đến đời hậu thế mới phải chịu cảnh khánh kiệt, thì Bạch Công Tử đã phải nếm trải cảnh “lên voi, xuống chó” từ khi còn khá trẻ. Những ngày cuối đời bên bàn đèn thuốc phiện cộng với hệ lụy từ đam mê tửu sắc đã khiến “ông hoàng phong lưu” một thuở rơi vào cảnh bi thảm, đến chết không mảnh đất chôn thây.
Ông hoàng giữa Paris tráng lệ
Thời ấy, cha của Bạch Công Tử là ông Đốc phủ Lê Công Sủng, người làng Điểu Hòa, tỉnh Mỹ Tho (nay thuộc phường 3, thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang) nổi tiếng giàu có tột bậc và có thế lực trong vùng. Năm 1909, ông Đốc phủ Sủng được cử đi dự hội chợ bên Pháp. Trong chuyến đi ấy, ông Sủng đã gửi gắm cậu con trai quý tử Lê Công Phước đi du học sang Pháp với mong muốn sau này trở về sẽ làm rạng danh dòng tộc. Nhưng ông đâu ngờ, khi sang bên kia trời Tây, cậu Tư Phước như “chim sổ lồng” chỉ lo thỏa chí ăn chơi, mải mê “chinh chiến và yêu đương”. Vì thế, gần 40 năm sau ngày Đốc phủ Sủng qua đời, gia sản kếch xù ông để lại cho cậu thừa kế cũng lần lượt đội nón ra đi.
Trong dòng hồi ức qua những câu chuyện được cha là ông Nguyễn Hoàng Phi (từng là tài xế cho cậu Phước –PV) kể lại, ông Sáu Hiệp còn nhớ: “Sau khi ông Đốc phủ Sủng mới mất, để thỏa chí ăn chơi, trong túi tiền bạc lúc nào cũng rủng rỉnh, cậu Tư đã cùng với gánh hát Phước Cương qua Pháp biễu diễn. Cậu đem theo một đầu bếp riêng để qua bên đó nấu ăn cho cậu nhưng chỉ duy nhất bữa trưa. Bởi các bữa ăn còn lại đều được diễn ra ở những nơi sang trọng nhất Paris”.
![]() |
|
Ông Sáu Hiệp - con của ông Nguyễn Hoàng Phi (từng là tài xế cho cậu Phước) |
Tỏ ra là một “tay chơi” thời thượng và đẳng cấp, George Phước thuê hẳn một phòng đặc biệt tại khách sạn ở trung tâm Paris để ở dài hạn. Mỗi ngày, cậu Tư mặc một bộ quần áo khác nhau được may từ loại vải đắt tiền nhất ở Pháp lúc bấy giờ để không phải “đụng hàng”, phong cách rất đậm chất quý tộc với chiếc nón Flécher, tay cầm ba - ton bằng gỗ mun bịt vàng, điếu xì – gà và khoác lên mình chiếc áo choàng bằng da thú vào mùa đông. Tối đến, cậu lại cùng những người bạn Việt tại Pháp và giới quý tộc đến nhà hàng Table des Mandarins danh tiếng ăn nhậu, rồi cùng nhau lả lướt trên từng bước nhảy đầm… George Phước là vị khách quen tại các hộp đêm khu Montmartre, Saint Germain des Pres, Champs Élysée…
Hai năm trên đất Pháp, những thắng cảnh nổi tiếng không một nơi nào thiếu vắng dấu chân của “ông hoàng”. Đó là dãy núi Alpes tuyết phủ trắng xóa hay những bãi biển tuyệt đẹp bên bờ Địa Trung Hải thuộc nước Pháp như Canne, Nice…Tại đây, cậu Tư được đắm mình trong bầu không khí trong lành, thỏa chí tắm biển, câu cá giải trí. Thậm chí, George Phước đã cùng với cô gái xinh đẹp người Nga Pricesse Olga vượt qua dãy núi Pyrenees để đến xứ sở Tây Ban Nha xem đấu bò tót.
Thời gian ăn chơi trên đất Pháp, những mảnh đất cả đời ông Phủ Sủng cất công gây dựng cũng theo gót chân Bạch Công Tử không cánh mà bay tứ tán. Cuối năm 1932, sau những tháng ngày ăn chơi bạt mạng dường như đã thỏa chí, cậu Tư quyết định rời khỏi xứ Paris tráng lệ để quay về cố hương.
Kiểu bán đất có một không hai
Cho đến tận bây giờ không ai nhớ rõ có bao nhiêu mỹ nhân từng được Bạch Công Tử “sủng ái”, nhưng cái tên luôn được người đời nhắc đến song hành cùng với ông chính là cô đào Phùng Há. Bà cũng là người phụ nữ duy nhất có thể trói đôi chân của “ông hoàng phong lưu” Lê Công Phước suốt quãng thời gian chưa thể gọi là dài nhưng lại đủ sức nặng khiến ông suy sụp sau khi mối tình này tan vỡ.
Sau hai năm ngao du trên đất Pháp trở về, Lê Công Phước đã phải lòng cô đào Phùng Há. Để có thể chiếm trọn trái tim của người đẹp, Bạch Công Tử đã bỏ tiền thành lập gánh hát Huỳnh Kỳ mà Phùng Há làm đào chính, đi lưu diễn khắp miền lục tỉnh. Thời ấy, phương tiện đi lại giữa miền đất khắp bốn bề sông nước chủ yếu là bằng xuồng ghe.
Nhưng khác với đám dân đen đi lại bằng ghe bầu, những đại điền chủ giàu có miền Tây sẵn sàng sắm lấy chiếc ca nô để ngao du miệt sông. Chỉ riêng cậu Tư Phước từng được đi du học ở bên Pháp nên ít nhiều có sự tiếp thu Tây hóa. Ông đã cho người đóng chiếc ghe bầu loại lớn giống như chiếc du thuyền, di chuyển bằng động cơ nhập từ Pháp về, cao hai tầng, có phòng ngủ riêng của từng người, gian ăn uống, khu câu cá giải trí, nhà vệ sinh. Ở trên “du thuyền” còn được lắp đèn điện sáng cả một vùng mỗi lần chiếc ghe đi qua.
Vốn là người phóng khoáng, nên trong chuyện tiền bạc Bạch công tử lại chưa bao giờ có sự “cân đong đo đếm” thiệt hơn. Trong việc kinh doanh gánh hát cũng không ngoại lệ, khi cậu phó thác chuyện lời lỗ mỗi đêm diễn cho người quản lý. Chỉ cần kẻ hầu thưa chuyện, vé diễn bán ế ẩm không đủ tiền trả cho gánh hát, cậu liền về nhà bán đất, lấy tiền bù lỗ. Đến đây phải kể tới cách bán đất có lẽ “trần đời có một” của cậu Tư. Bán đất nhưng tuyệt nhiên cậu không bao giờ đo diện tích mà cậu bán theo “mớ” ước chừng như bán mớ rau, mớ cá. Người mua chỉ cần đem tiền đến nhưng cảm thấy chưa vừa lòng thì cậu sẽ cho thêm một “mớ” nữa. Chính vì vậy, người mua thường lời bốn đến năm lần sau mỗi lần giao dịch “bất động sản” với Bạch Công Tử.
Chết không có đất chôn
Cuộc chơi nào rồi cũng đến lúc phải kết thúc. Chỉ vì quá tin tưởng người quản lý của gánh Huỳnh Kỳ mà đến chuyện lời lãi thế nào, Bạch Công Tử cũng không hề hay biết. Đến nỗi sau này, cậu Tư không còn đất bán để lấy tiền bù lỗ như trước đây. Dần dần, vì không có tiền trả cho gánh hát, mọi người lần lượt ra đi, duy chỉ có cô đào Phùng Há là ở lại với cậu Tư. Những ngày sau, cậu Tư trở nên buồn bã, hay âu sầu. Thế nhưng, khi thói ăn chơi sa đọa đã ngấm vào huyết quản dù thời thế có xoay chuyển thì Bạch Công Tử vẫn mải mê bên những người đẹp, để mặc Phùng Há lúc này đã có con chung với cậu một mình chơ vơ trên chiếc ghe mỗi đêm.
Của nả trong nhà đã hết “sạch sành sanh”, nhưng nhờ những người bạn được cậu đối đãi tốt trước đây giúp đỡ, cậu Tư vẫn có thể vùi mình thâu đêm trong những trò ăn chơi trác táng. Vì không chịu đựng được thói ăn chơi vô độ của Bạch Công Tử, Phùng Há đã quyết dứt tình ra đi. Những ngày tháng cuối đời nằm trong một căn nhà trọ tuyềnh toàng, cậu Tư mới nghĩ đến quãng đời trai trẻ của mình đã trôi qua lẫn trong những ký ức hào nhoáng một thời ăn chơi là mối tình kéo dài 7 năm với cô đào Phùng Há “sắc nước hương trời”. Đến lúc cậu Tư ngoảnh lại nhìn thì đã chẳng còn ai ở bên, cộng với hậu quả của những tháng ngày làm bạn với nàng tiên nâu, nên cậu ngày đêm phải chịu sự phát tác hành xác đau khổ.
Nhờ ông Nguyễn Hoàng Phi - người em nuôi và cũng là tài xế chở cậu Tư đi khắp miền lục tỉnh ngày ấy - thương tình đã lên tận Sài Gòn tìm đến căn nhà trọ nơi Bạch Công Tử nằm dài chờ chết đem về nhà chăm sóc cho đến hết đời. Năm 1950, cậu Tư qua đời tại Chợ Gạo (Tiền Giang). Lúc sinh thời, cậu nổi đình nổi đám, lúc nằm xuống thì lặng lặng u sầu. “Đám tang của cậu Tư ngày ấy chỉ có gia đình tôi và một vài người bạn thân cận lúc còn sống của Bạch Công Tử, chẳng hề có sự xuất hiện của người tình hay giai nhân nào. Hồi đó, cha tôi có ý định đem xác về bên ngoại cậu Tư để chôn cất, nhưng người ta bảo không chấp nhận đứa cháu phá gia chi tử nên không còn cách nào khác, cha về đem cậu Tư chôn ở trên phần đất nhà tôi”, ông Sáu Hiệp bùi ngùi nhớ lại.
Bây giờ về ấp Thạnh Khiết, xã An Thạnh Thủy, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang hỏi thăm mộ phần của Bạch Công Tử ai nấy đều biết. Mộ của cậu Tư nằm lọt thỏm, khiêm tốn giữa những rặng dừa bạt ngàn, xung quanh lác đác vài tán lá khô càng gợi lên nỗi hiu quạnh, cô độc hành nơi người đối diện. Nhìn nấm mộ ghi “Bạch Công Tử - George – Lê Công Phước”, ít ai ngờ rằng đây là nơi an nghỉ của một con người từng vang danh ông hoàng ở Paris tráng lệ, nổi đình nổi đám ở vùng đất trù phú bên bờ sông Tiền ngày ấy.
|
Bạch Công Tử ăn chơi nổi tiếng Bàn về cách ăn chơi phóng túng, tiêu tiền như nước của cậu Tư, học giả nổi tiếng sống cùng thời Vương Hồng Sển đã từng nhắc đến trong Sài Gòn tạp pín lù: “Nói chí đáng, cậu (Bạch Công Tử) bụng dạ rất rộng rãi và đối xử với bọn nghèo đã không khinh mà còn giúp đỡ nhiều bề. Thiếu nón đội, cậu cho, thiếu tiền xài, cậu giúp, và khi gánh hát diễn tuồng trên sân khấu (thiếu đạo cụ) cậu cho mượn bộ ghế salon của cha để lại và diễn xong cậu không đòi lại và chẳng bao nhiêu năm ruộng vườn nhà cửa đều theo ngón hào hiệp của cậu mà bay tứ tán…”. |
Xuân Hà Nội
Về trường cũ

Về trường cũ
Trường cũ ta về mây trắng bay
Nhớ em, ngõ trúc lá rơi đầy
Áo trắng không còn trong sương trắng
Trắng chiều thu lạnh, trắng heo may.
Lớp học nhìn ra những cánh đồng
Những mùa xanh mướt lúa đơm bông
Tìm đâu bụi phấn ngày xưa ấy
Một thuở chia xa thắm phượng hồng?
Vẫn bóng thầy xưa dưới mái trường
Vẫn lời trầm ấm lắm yêu thương
Vẫn lời thơ nở trên trang sách
Những nụ hoa đời, gió ngát hương.
Tóc cô giờ bạc màu sương xám
Lãng đãng mây chiều vạt nắng rơi
Một lần thổn thức ta thầm gọi
Gió vọng sân trường tiếng: Mẹ ơi!...
1995
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
* Bài thơ đã đăng trên báo Giáo Dục - Sáng Tạo số 19, tháng 5 năm 1996
* Bài thơ đã đăng trên báo Văn Học Và Tuổi Trẻ tháng 11 năm 2005
* Bài thơ đã đăng trên báo Bình Dương Chủ Nhật số 393, từ ngày 30.7 đến 6.8.1999
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 403, ngày 3.5.2011
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997
Hạt mưa màu xanh
Hạt mưa màu xanh
Hạt mưa màu xanh
Long lanh trên phố
Ướt thầm nỗi nhớ
Ướt lòng người xa
Con đường xưa qua
Hạt mưa rơi mãi
Hàng thông đứng lại
U hoài ngàn năm.
Hạt mưa màu xanh
Long lanh trên tóc
Khoảng trời đại học
Khoảng trời mộng mơ
Một thời ngu ngơ
Một thời nhung nhớ
Hạt mưa trăn trở
Rơi về xa xăm.
Hạt mưa màu xanh
Long lanh trên mắt
Mai mình xa cách
Mai tình xa xôi
Hạt mưa vẫn rơi
Giữa chiều Đà Lạt
Thành phố ngàn thông
Sao buồn mênh mông?
Hạt mưa màu xanh
Long lanh trên lá
Xanh mềm trên đá
Xanh ngời trên mây
Xanh nhẹ áo bay
Xanh nhòe cỏ ướt
Xanh như mơ ước
Như mình bên nhau.
Đà Lạt 1995
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
* Bài thơ đã đăng trên báo Phượng Hồng số 12, năm 1996
* Bài thơ đã đăng trên báo Giáo Dục - Sáng Tạo số 22, tháng 8 năm 1996
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997
Đà Lạt ta về
Đà Lạt ta về
Đà Lạt ta về tìm trái thông
Tìm thông chợt thấy má em hồng!
Má em hồng quá thông không rụng
Rụng xuống hồn ta chút gió dông!
Đà Lạt ta về tìm trái mơ
Mơ chẳng tìm ra đến tận giờ!
Giận mình sao cứ lơ mơ mãi
Mơ nhiều đêm lạnh vẫn bơ vơ!
Đà Lạt ta về tìm trái tim
Thuở xưa rơi rớt biết đâu tìm?
Em nhặt được không thì trao lại
Thương giùm gã ấy mắt lim dim!
Đà Lạt 1995
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 474, ngày 25.9.2012
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 841, ngày 30.4.2013
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999
Cỏ may

Cỏ may
Cỏ may may cỏ trên đồi
Một chiều gỡ cỏ anh ngồi bên em
Anh gần, em nhích xa thêm
Trên trời mây trắng êm đềm... trôi qua!
Bây giờ anh đã đi xa
Cỏ may em gỡ lệ nhòa... ướt tay!
1995
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
* Bài thơ đã đăng trên báo Nữ Sinh số 31, tháng 3 năm 1996
* Bài thơ đã đăng trên tạp chí Hoa Niên số 2 năm 1998
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997
Yêu

Yêu
Yêu thơ để biết đa sầu
Yêu trăng để biết bắt đầu mộng mơ
Yêu hoa để biết đợi chờ
Yêu em để biết dại khờ... Thế thôi...
1995
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 4, năm 1996 - với bút danh Nguyễn Văn Tạo
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997
Ngỡ ngàng
Ngỡ ngàng
Trên trời có đám mây xanh
(ca dao)
Ngỡ ngàng là đám mây xanh
Xanh như màu mắt long lanh một chiều
Ta về nhặt hết cô liêu
Nối vào năm tháng thả diều gió bay.
Em còn chưa hết thơ ngây
Ta còn chưa hết những ngày buồn xa
Mây vàng, mây trắng bay qua
Ngỡ là hứng hạt mưa sa. Ai ngờ...
Ta đành xếp gạch làm thơ
Xây hồ bán nguyệt bao giờ cho xong
Hỏi em, em đã theo chồng
Hỏi ta, ta vẫn bên sông đợi đò.
1995
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
+ Bài thơ đã đăng trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997
Hè về từ tháng sáu
Hè về từ tháng sáu
Hè về từ tháng sáu
Bụi phấn lặng lờ rơi
Mắt em chừng vời vợi
Giảng đường rồi xa xôi.
Hè về từ tháng sáu
Sân trường lất phất mưa
Bâng khuâng hồn hai đứa
Bơ vơ gió cuối mùa.
Hè về từ tháng sáu
Náo nức một mùa thi
Lặng trao chùm phượng vĩ
Áo trắng ngày em đi.
Hè về từ tháng sáu
Mực tím dần phôi pha
Ngậm ngùi lên hoa lá
Nẻo xưa nắng nhạt nhòa.
1994
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
* Bài thơ đã đăng trên báo Phượng Hồng số 15, năm 1996
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 81, ngày 15.6.2004
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 775, ngày 15.6.2012
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997
Bi kịch
Bi kịch
Ngày theo chồng em khóc với hoàng hôn
Và hồn em đã thuộc về ta mãi mãi
Giờ cướp lại em bằng bạc tiền vung vãi
Ta được thân xác em nhưng lại mất linh hồn!
1996
(Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi - NXB Đà Nẵng 2005)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
+ Thơ đã đăng trongTuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi - NXB Đà Nẵng 2005
+ Thơ đã đăng trongTập thơ riêng Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999
Cô hàng hoa
Cô hàng hoa
Nhìn hoa bỗng thấy một người
Nhìn người lại thấy nụ cười trong hoa
Câu chào e ấp thiết tha
Lơ ngơ cánh bướm
Ai hoa?
Ai người?
1996
(Tuyển tập thơ Xôn Xao Nỗi Nhớ – NXB Văn Hóa Dân Tộc 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Xôn Xao Nỗi Nhớ – NXB Văn Hóa Dân Tộc 2002
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002
Về quê cũ
Về quê cũ
Đưa nhau qua bến phà Rừng
Bỗng nghe năm tháng sấm đùng đùng vang
Mưa tuôn ướt cả bàng hoàng
Sợi thương buông xõa thả làn tóc mây.
Em cười sao mắt lại cay
Anh buồn sao nhớ những ngày cách xa
Dẫu rằng mấy núi cũng qua
Tóc tơ nối lại đã nhòa tóc xanh.
Đâu rồi đôi mắt long lanh
Đâu rồi giọt lệ thấm lành tình yêu?
Thời gian bàng bạc khói chiều
Bến thương bến đợi cũng nhiều long đong.
Bây giờ qua một bến sông
Quê hương về lại nắng hồng đường thôn
Anh về níu bóng hoàng hôn
Em về tìm nhặt tuổi hồn nhiên xưa.
Quảng Ninh 1997
(Tuyển tập thơ Thơ Nhà Giáo Tp.HCM tập 2 – NXB Trẻ 1998)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Thơ Nhà Giáo Tp.HCM tập 2 – NXB Trẻ 1998
Mưa hoàng hôn

Mưa hoàng hôn
Nẻo thôn về lại một chiều
Hỏi hoa bưởi trắng sao nhiều phấn son?
Bến xưa đâu bóng trăng tròn
Lênh đênh thuyền cũ chỉ còn bơ vơ
Một thời khắc nhớ vào thơ
Khắc thương vào gió, khắc chờ vào mây
Em cười vỡ hết thơ ngây
Tình tôi rụng trắng ướt đầy hoàng hôn.
1998
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999
Người đi tìm hoa
Người đi tìm hoa
Tôi đi tìm hứng mai vàng
Hoa vừa mới nở đã tàn còn đâu
Mùa xuân nước chảy chân cầu
Tìm hoa bỗng nhặt nỗi sầu mênh mông.
Tôi đi tìm hứng hoa hồng
Nụ hoa đỏ thắm bềnh bồng hơi sương
Vườn ai kín cổng cao tường
Tìm hoa lại gặp nỗi buồn cách ngăn.
Tôi đi tìm hứng bằng lăng
Màu hoa tím ngát tháng năm học trò
Tuổi thơ rơi rụng bao giờ
Tìm hoa chỉ thấy bụi mờ lối xưa.
Tôi đi trong nắng rồi mưa
Tìm hoa tìm đến bây giờ: tay không!
Một chiều lóng ngóng bên sông
Tìm hoa chợt vướng hương nồng tóc em.
1996
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
* Bài thơ đã đăng trên báo Nữ Sinh số 57, năm 1998
* Bài thơ đã đăng trên báo Tuổi Trẻ Chủ Nhật số 24 - 99, từ ngày 20.6 đến ngày 26.6.1999
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999
Thu nhớ
Thu nhớ
Xin thu chút nắng
Xin thu chút mây
Chợt sương bay trắng
Chợt áo trắng bay.
Chợt trời biển động
Một chiều xa xăm
Áo xưa thành mộng
Mộng buồn trăm năm…
Tìm thu trong nắng
Tìm thu trong mây
Bờ môi ngọt đắng
Run rẩy tay gầy.
Lời ru đã tắt
Thả gió bềnh bồng
Lệ tan vào mắt
Lệ hòa hư không.
Em lìa phố nhỏ
Gọi nắng lên vai
Ta chia giọt nhớ
Gọi mây cuối ngày…
Trả thu chút nắng
Trả thu chút mây
Con đường lạnh vắng
Tình đầu mưa bay.
Một mình cuối phố
Tình hỏi còn không?
Nụ hồng bỗng vỡ
Hương nồng mênh mông…
Hà Tiên 1997
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 478, ngày 23.10.2012
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999
Yêu và xa
Yêu và xa
Một người tiễn một người đi
Một vầng trăng lệ chia ly một người.
Xa xôi cũng đã xa rồi
Xa lòng, xa mặt sao lời cũng xa?
Lá vàng vàng nát phong ba
Mùa xuân về lại, người xa không về.
Cầm tay còn nửa câu thề
Nửa lang thang nhớ, nửa lê thê buồn.
Chưa thương chớ nói lời thương
Chưa xa chớ để đôi đường chia xa.
Cô đơn gió lạnh gian nhà
Nhai cơm cơm hẩm, nhắp trà trà thiu.
Trăm lần vẫn nói không yêu
Một lần xa vắng trăm chiều ngẩn ngơ.
Câu yêu nông nổi dại khờ
Câu xa lặn hụp bến bờ thương đau.
Lá trầu chẳng thắm duyên cau
Xuống đò đò đắm, qua cầu cầu trôi.
Đã yêu yêu chỉ một lời
Chẳng yêu dẫu sống trọn đời: không yêu!
1997
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
* Bài thơ đã đăng trên báo Văn Nghệ tp.HCM từ ngày 16.10 đến 23.10.1997
+ Bài thơ đã đăng trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999
Chiếc nhẫn thần
Chiếc nhẫn thần
Đã có lần em gọi nhẫn
Và xoay
Giữa đêm đông lạnh lẽo
Anh vẫn hiện đến bên em
Kể em nghe chuyện cô bé Lọ Lem
Chuyện hoàng tử, bảy chú lùn và nàng Bạch Tuyết.
Đã có lần em gọi nhẫn
Và xoay
Trên sa mạc chói chang cát bỏng
Anh vẫn hiện đến bên em
Dịu dàng trao ly kem
Trao em niềm tin yêu và vị ngọt.
Đã có lần em gọi nhẫn
Và xoay
Trong bụi mù bão táp
Anh vẫn hiện đến bên em
Lau khô từng giọt lệ ướt lem
Khoác áo ấm lên đôi vai gầy lạnh buốt.
Rồi một lần em gọi nhẫn
Và xoay
Cùng đám bạn hú gào diễu cợt
Em chợt bàng hoàng thảng thốt
Chiếc nhẫn trên tay đã vỡ vụn
Gãy lìa…
1996
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn tp.HCM tháng 1 - 2 năm 1999
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999

















Các ý kiến mới nhất